buổi chiều đi uể oải như một điệu blues buổn những buỗi chiều ngơ
ngác nắng trên phố mênh mông vàng lên một ngọn khói người đán ông mắt
buổn dong đưa trên ghế dựa hoa tím lại tím hơn những hoàng hôn ngoài
cửa người đàn ông mắt buồn một hôm không trẻ nữa những buổi chiều ngồi
im lá rụng đầy hai vai lá rụng trên tóc dài ngày đi qua lặng lẽ một
điệu blues buồn quá đâu đó ỏ trong hổn người đàn ông mắt buồn ngủ thiu
hay là chết hoa tím đă tím hơn từ buổi chiều ly biệt.