Em, Anh đã đến Paris Mùa thu đầy xác lá Như lòng anh buồn bã thuyền
nhân Sàigòn tuy xa nhưng vẫn rất gần Paris trước mắt mà trăm năm hiu
quạnh Cái gì lửng lơ trên miếng đời mỏng dính Đó hồn anh giá lạnh quê
người Anh đi giữa trưa thương nhớ mặt trời Anh đi giữa đường tương tư
cơn gió Mặt trời ấm vừa má em hây đỏ
Cơn gió hiền đủ sợi tóc em bay
Anh đi giữa người thương nhớ ai đây Anh đi giữa đời cát mù sa mạc
Anh đi tội tình lưu vong ngơ ngác Anh đi dại khờ trẻ lạc quê hương
Anh đi không nhớ phố nhớ phường Anh đi chẳng cần giờ cần giấc Anh đi
nghe đìu hiu lau lách Với tuổi anh hạnh phúc quá tầm tay Với tuổi anh
hạnh phúc tiếng rên đài
Khi cúi xuống nhìn dấu giầy lữ thứ Còn trong
anh một hồi chuông quá khứ Chưa kịp rung đã cáo phó tương lai Anh đi
ngẩn ngơ quên tháng quên ngày anh đi hững hờ quên trời quên đất Anh đi
mệt mài xác xơ hành khất Mà thiên đường thiếu phép lạ thi ân Thượng đế
kiêu căng, thượng đế nghèo nàn Không thể bố thí cho anh tổ quốc Cái gì
rét run lặng câm đau buốt Đó hồn anh lìa nước bơ vơ
Tổ quốc anh đâu,
tổ quốc nghìn xưa Tiếng anh gọi đã sương mù vĩnh quyết Tiếng anh gọi đã
nghĩa trang đào huyệt Nghĩa là anh mất hết tự đêm nào Giòng sông đưa anh
ra biển ngập sao Giòng sông không dẫn anh về quê hương anh nữa Em,
Anh đã đến Paris Mùa thu đầy xác lá Xác lá mùa thu, xác lá duyên
anh.