Tôi đi t́m em như t́m lá diêu bông Diêu bông đâu thấy mà chỉ gặp hoa với cỏ
cây Không gặp em chỉ gặp người xa la. Nên suốt đời tôi vẫn là kẻ đi
rong. Là kẻ đi rong tôi t́m người tên Mộng Mộng hỡi đâu rồi hay Mộng là
lá diêu bông Một sớm mùa Đông được tin Mộng lấy chồng Ḷng tôi bối rối
tự hỏi phải mộng hay không??? Em ơi sao em vội lấy chồng ? Để lại tôi
bao nỗi nhớ hoài mong Hằng đêm trông giấc ngủ cô đơn Tôi mơ thấy em về
T́m em là tên Mộng. Nên tôi t́m em như t́m lá diêu bông Diêu bông
đâu thấy mà chỉ gặp hoa với cỏ cây Chờ tôi nhé em trăm năm rồi cũng gặp
Diêu bông không gặp nhưng sẽ gặp được Mộng thôi!...