Em Vẫn Hoài Yêu Anh



Ai có hỏi v́ đâu ta cách xa nhau rồi
biết làm sao em nói đây.
Không trách là tại anh mang ước mơ xa vời nên t́nh ḿnh nay dở dang.
Bao tháng ngày bên nhau em ngỡ t́nh ban đầu có ai ngờ bẽ bàng
Bao giấc mộng chung lối giờ đây thành mây khói theo gió nhẹ bay xạ
Em đă nhủ ḷng em thôi chớ nên u sầu hăy t́m vui trên phím tơ
Nhưng nỗi buồn từ đâu xa cứ theo nhau về khơi dậy niềm đau từng đêm.
Bên khúc t́nh yêu xưa chan chứa mộng ban đầu bỗng nay thành năo nề.
Căn gác buồn hiu hắt đằn xưa lạnh trên phím buông tiếng buồn trong đêm
Chuyện t́nh ta ngày qua giờ đây có khi nào anh nghe buồn không?
Kỷ niệm xưa có bao giờ khơi dậy trong ḷng những ngày t́nh nồng say.
Nơi phương đó bây giờ những đêm gió mưa về mờ giăng trời mây
Buồn không anh hỡỉ
Và lạnh không anh hỡỉ
T́nh xa xưa đó anh có giây phút nào chạnh ḷng?!
Xa quá rồi người ơi ta đă hai phương trời nhắc làm chi thêm xót xa
Thôi hết rồi người ơi bao đón đưa trông chờ bây giờ lẻ loi ḿnh em
Xin giữ hoài trong tim hơi thắm nụ hôn đầu với bao lời ước hẹn
Mai dẫu đời ngăn cách thời gian dù bôi xóa
Em vẫn hoài yêu anh…

  Sáng Tác: Trịnh Lâm Ngân
  Tŕnh Bày: Như Quỳnh