Gió bay từ muôn phía tới đây ngập hồn anh, rồi t́nh lên chơi vơi Thuyền anh
một lá ra khơi về em phong kín nhờ mây trời đêm đêm ngồi chờ sáng, mơ ai
Mộng nữa cũng là không ta quen nhau mùa thu ta thương nhau mùa
đông ta yêu nhau mùa xuân để rồi tàn theo mùa xuân người về lặng lẽ
sao đành
Anh c̣n nhớ em nói rằng Sao mùa xuân lá vẫn rơi ? Sao
mùa xuân lá vẫn bay ? Em ơi, có hoa nào không tàn có trời nào không mây
có t́nh nào không phai ?
Em c̣n nhớ anh nói rằng khi nào em đến
với anh xin đừng quên chiếc áo xanh Em ơi, có đâu ngờ đến rằng có
màu nào không phai như màu xanh ái ân
Rồi chiều nao xác pháo bên
thềm tản mác bay em đi trong xác pháo anh đi không ngước mắt thôi
đành em
Lúc anh ra đi lạnh giá tâm hồn hoa mai rơi từng cánh trên
đường lạnh lùng mà đi tiếc nhớ thêm chi hoa tàn nhạc bay theo không gian
Biết nhau để mà nhớ nhớ nhau để sầu dâng t́nh trần ôi mong manh
người mơ một sớm đến anh rồi đi đi măi cho anh sầu đêm đêm ngồi chờ
sáng mơ ai
Mộng nữa cũng là không ta quen nhau mùa thu ta thương
nhau mùa đông ta yêu nhau mùa xuân để rồi tàn theo mùa xuân người về
lặng lẽ sao đành
Anh c̣n nhớ em nói rằng sao mùa xuân đến không vui
? sao mùa xuân đến không tươi ? Em ơi, có trăng nào không tà có diều
nào không bay có t́nh nào không say ?
Em c̣n nhớ anh nói rằng
tâm hồn anh dễ chóng quên tâm t́nh anh dễ chóng phai Em ơi, có đâu
ngờ đến rằng có t́nh nào không phai như t́nh anh với em
Rồi
chiều nào băng giá tâm hồn t́m đến nhau Em mơ trong tiếng hát Anh mơ
trong nét bút đa t́nh sao Trách sao hoa xưa c̣n có lúc tàn Nhưng riêng
anh dệt mấy cung đàn Nhạc đời c̣n ghi những nét thương yêu Hoa tàn t́nh
tan theo không gian...