Nhìn những mùa thu đi em nghe sầu lên trong nắng và lá rụng ngoài
song nghe tên mình vào quên lãng nghe tháng ngày chết trong thu
vàng
Nhìn những lần thu đi tay trơn buồn ôm nuối tiếc nghe gió lạnh
về đêm hai mươi sầu dâng mắt biếc thương cho người rồi lạnh lùng
riêng
Gió heo may đã về chiều tím loang vỉa hè và gió hôn tóc
thề rồi mùa thu bay đi trong nắng vàng chiều nay anh nghe buồn mình
trên ấy chiều cuối trời nhiều mây đơn côi bàn tay quên lối đưa em về
nắng vương nhè nhẹ
Đã mấy lần thu sang công viên chiều qua rất
ngắn chuyện chúng mình ngày xưa anh ghi bằng nhiều thu vắng đến thu này
thì mộng nhạt phai.