Chiều về quạnh hiu
Từ biệt người yêu
Muốn nói thật
nhiều
Muốn khóc một chiều
Sao cứ ngại ngùng!
Lệ bỗng rưng rưng
Tình nỡ quay lưng
Trong chiều hấp hối
Ôm ấp đêm đêm
Giấc ngủ mồ
côi
Rồi từng ngày qua
Người về miền xa
Có nhớ thật thà
Đắm
đuối mù lòa
Hay đã nhạt nhòa
Còn nhớ hay không
Giòng nước mênh
mông
Con thuyền bến cũ
Hắt hiu trong chiều .....Thu
ĐK:
Em, tại sao em lại tiếc nuối
Ôi đường đèn giòng sông Seine
Chứng
cuộc tình chúng mình
Anh tại sao anh bật tiếng khóc
Trong hôn mê khi
cuộc tình từ giã!
Tại mình còn yêu
Tại mình còn thương
Đôi mắt
lạ thường!
Say đắm thẹn thùng
E ấp ngại ngùng
Ngày ấy yêu nhau!
Giờ khóc xa nhau
nghe lòng bão tố
thiết tha hay lạt phai!