Hỏi đá xanh rêu bao nhiêu tuổi đời Hỏi gió phiêu du qua bao đỉnh trời Hỏi
những đêm sâu đèn vàng héo hắt Ái ân bây giờ là nước mắt Cuối hồn một
thoáng nhớ mong manh
Thuở ấy tôi như con chim lạc đàn Xoải cánh cô đơn
bay trong chiều vàng Và ước mơ sao trời đừng bão tố Để yêu thương càng
nhiều gắn bó Tháng ngày là men say nguồn thơ
Tình yêu đã vỗ cánh
rồi Là hoa rót mật cho đời Chắt chiu kỷ niệm dĩ vãng Em nhớ gì không em
ơi !
Mầu áo thiên thanh thơ ngây ngày nào Chìm khuất trong mưa mưa bay
rạt rào Đọc lá thư xưa một trời luyến tiếc Nhớ môi em và màu mắt
biếc Suối hẹn hò trăng xanh đầu non
Từ những đam mê xa trong cuộc
đời Từ những cơn vui tan theo nụ cười Từ phút trao đi cuộc tình thứ
nhất Giá băng khi tuổi hồng đã mất Dấu bèo chìm giữa sóng xa
khơi
(Giòng tóc mây thơ trên vai rũ mềm Mười ngón tay em đan trong tủi
phiền Lời hứa cao bay cuộc tình đã mất Giấc mơ hoa đầu đời đã tắt Có gì
vừa trôi qua tầm tay
Người đi đi mãi không về Thời gian xóa vội câu
thề Bóng anh nhạt nhòa bóng núi Tôi với tình yêu trăng sao
Lạy Chúa
ngôi ba nghe con nguyện cầu Và giúp cho con quên đi tình sầu Lời thánh ru
êm giọt đàn thống hối Chúa trên cao mỉm cười thứ lỗi Những giọt đàn vang
trong trời tin).