Đây bến Hương Giang sao vắng đ̣ người sang Mưa gió miên man nghe thấm lạnh
chiều hoang Tôi nhớ tên nàng không đếm được thời gian Nghe tiếng chuông
chùa vang khơi ḷng thương chứa chan.
Thương mái tranh thưa Thương
dáng h́nh người xưa Câu nói ngây thơ đôi mắt huyền buồn mơ Thương mấy
cho vừa khi sáng đợi chiều đưa Em hỏi anh về chưa để em c̣n mong chờ.
Bao t́nh luyến lưu… c̣n nữa đâu Giờ em biết phương nào Câu thề
đă trao… lời mến yêu Càng khơi nhớ thương nhiều. Thương mái tranh thưa
Thương dánh h́nh người mơ Đây nén hương xưa tôi khép chặt t́nh thơ
Cho đến bao giờ ta nối lại đường tơ Trên bến sông thuyền đưa Dưới
trăng c̣n tôi chờ.