Cành hoa tim tím bé xinh xinh báo xuân nồng Rừng đào phong kín cánh mong
manh hé hoa ḷng Hà Nội chờ đón tết, hoa chen người đi, liễu rũ... mà chi
Đêm tân xuân, hồ Gươm như say mê Chuông reo ngân, Ngọc Sơn sao uy nghi
Ngàn phía đến lễ đền Chạnh ḷng tôi nhớ đến... người em Tôi có người
em gái, tuổi chớm dâng hương, mắt nồng rộn ư yêu thương, Đôi mắt em nói
nhiều, tha thiết như dáng kiều Ôi, t́nh yêu! Nhưng... một sớm mùa thu,
khép giữa trời, tím ngắt Nàng đi... gót hài xanh Người đi trong dạ sao
đành Đường xưa lối cũ ân t́nh... nghĩa xưa Rồi từ ngày sống xa anh nơi
kim tiền Ngục trần gian hăm tấm thân xinh, đôi mắt hiền Đời nghèo không
lối thoát, em đành thôi, cúi đầu... mà đi. Xuân đêm nay, đường đêm Ca-Ti-Na
Hoa mai rơi, rủ nhau nơi phương xa Dần trắng xóa mặt đường Một người
em gái nhớ người thương Rồi ngày thống nhất đến rất nhanh khôn ai ngừng
Cầu chia giới tuyến đến mai đây san đất bằng Nụ cười trong gió sớm, anh
đến chờ em... giữa cầu Hiền Lương Em tôi đi, màu son lên đôi môi Khăn
san bay, lả lơi bên hai vai ai Trời thắm gió trăng hiền Hà Nội thêm bóng
dáng nàng tiên Em! Tháp Rùa yêu dấu C̣n đó trơ trơ, lớp người đổi mới
khác xưa, Thu đă qua những chiều, song ư thơ rất nhiều, Cả ... t́nh yêu
! Em... nhẹ bước mà đi, giữa khung trời bát ngát T́nh ta hết dở dang
Đường xưa lối ngập lá vàng Đường nay thong thả bao nàng đón xuân
Ḷng anh như giấy trắng, thanh tàn ép hoa tàn Thời gian vẫn giữ nét yêu
đương nơi hoa vàng Dịu ḷng đàn dẫn phím, ư thơ trào dâng, viết gửi về em!
Đêm hôm nao, ngồi nghe qua không gian Em tôi mơ, miền xưa qua hương lan
Đường phố lóa ánh đèn Một người trên đất Bắc chờ em!