
|
Đêm Cuối |
 |
| |
Sáng tác: |
Ngọc Sơn
|
| |
Tŕnh Bày: |
Ngọc Sơn
|
Ngày mai hai đứa xa nhau thật rồi
C̣n đây đêm cuối nói cho cạn lời
Nghe thời gian đi qua mau
Nỗi buồn chợt dâng lên cao
Người ơi ! Biết
chăng ḷng đau
Đường chia đôi ngă xa xôi mịt mùng.
Ngựi vui duyên mới
riêng tôi lạnh lùng.
Khi thuyền rời mang thương yêu
Bỏ lại ḍng sông cô
liêu
Tội cho khách sang đ̣ chiều
T́nh ngỡ chết đuối, cho người quên
môi cười
Tàn đêm đau phận người, biết rằng làm sao nguôi
Thôi hết rồi
nh́n nhau lần cuối
Nghe trái sầu rụng trong ḷng tôi
Dấu tâm sự phút
giây ĺa đôi
Đừng quên anh nhé ! Hương xưa một thời
T́m trong dĩ văng
cơn mê gọi mời
Một lần t́nh yêu ly tan.
Một đời người vui cao sang
C̣n tôi khóc duyên muộn màng (bẽ bàng).
Người ơi có nhớ có thương một
người
C̣n mơ những lúc đón đưa trong đời
Ân t́nh tựa như mây cao,
hay chỉ là trong chiêm bao,
c̣n thương tiếc chi ngày nao.....!
Ngày mai hai đứa xa nhau thật rồi
C̣n đây đêm cuối nói cho cạn lời
Ân t́nh rồi đây phai phôi,
chỉ c̣n ḿnh tôi đơn côi,
người ta đă
quên thật rồi.....!
Người đă quên đi bao lời yêu hôm nào
Người đă
quên ta rồi, ta c̣n nhớ thương chi
Đau đớn ḷng nh́n em lần cuối,
em đây
rồi mà xa ngàn khơi
nghe thương sầu xót xa ḷng tôi
C̣n đâu em hỡi
hương xưa một người
T́nh trong dĩ văng cơn mưa gọi mời
Thôi rồi
t́nh ta ly tan,
nay người về nơi cao sang,
bỏ tôi khóc duyên bẽ
bàng.....
