Đường phố dài, một đường phố dài Đường phố này một chiều tôi tới Đi thong
dong tôi chào vẫy mọi người Đường phố cười Đường phố nào, một đường phố
nào Đường phố nào c̣n nằm che dấu Cho tôi đi giữa nhân loại đớn
đau Đường hắt hiu
Đường ngày xưa mang trái tim b́nh an Đường giờ
đây đă sống bao thăng trầm Đường phố nào c̣n in những dấu chân ngoan Đường
phố nào mệt nhoài ngày tháng gian nan
Đường phố buồn, một đường phố
buồn Đường phố buồn, mọi người đi vắng Trong kinh đô tiêu điều dấu ngựa
hồng Đường im ĺm Đường phố cần một giờ yên lành Đường nghiêng ḿnh và
nằm nghe ngóng Nhe trong đêm những cây cành báo tin Đường giới
nghiêm
Đường rất bền,một đường rất bền Đường hao ṃn từ ngày chinh
chiến Nhưng tay nhanh lấp đầy hố tuyệt vọng Đường máu hồng Đường rất
t́nh, một đường rất t́nh Đường rất gần từ ngày xưa lắm Khi chân qua bỗng
nghe đầy tiếng chim Đường trái tim
Đường t́nh yêu nghe tiếng ai nỉ
non Đường hàm oan nghe tiếng ai than thầm Đường máu xương trả lại hết dấu
vinh quang Đường đến tôi chờ em đă quá lâu năm
Đường rất mừng, một
đường rất mừng Đường bay đầy một đàn chim trắng Chân thong dong không c̣n
bước ngập ngừng Đường nối liền Đường nhân loại, một đường rất dài Đường sau
này một người sẽ tới Đường tương lai không ai thù ghét ai Đường lứa
đôi