Con đường tôi về, còn lá me xanh, Còn dòng sông nhỏ, êm đềm uốn
quanh. Còn em thơ nhìn, ánh mắt lạc loài, Manh áo rách vai, cợt đùa với
da! Sáng trong bầu trời, mầu da sạm tốị
Con đường tôi về, rực nắng ban
mai, Còn hàng hoa đỏ, mùa hè thắm tươi Còn em ngày nào, áo trắng thẹn
cười Nay đã vào đời, nụ hồng lả lơi Phong sương dạn dầy, tuổi xuân đọa
đầỵ
Khi tôi về, tình quê hương ngạt ngào Khi tôi về, lòng yêu
thương dạt dào Kỷ niệm xưa năm nào, đầy vơi trong tim đau!
Khi tôi về,
nhìn dân tôi ngỡ ngàng Khi tôi về, nhìn quê hương điêu tàn Nhìn tuổi thơ
nghèo nàn, nuôi đời trong dối gian!
Con đường tôi về, còn tiếng chim
ca Còn hàng phố nhỏ, nhập nhòa bóng mạ Còn anh mệt nhoài, trên đôi nạng
gỗ Trên chiếc xe lô, lê giữa chợ đời Nuôi thân khô cằn, giọt mồ hôi
rơi!
Con đường tôi về, còn đó như xưa Nhưng người năm cũ, là xác chưa
đưa Cha về tử tù, đau thương hao mòn Mẹ quê gầy còm, mong manh áo vá Vá
được áo đời, hồn rách tả tơi!