Chuyện đôi ḿnh ngày thơ có em là tiên nữ xuống trần Và anh là nhà vua rước
em về cung vàng lầu son Chuyện đôi ḿnh ngày thơ em ước rằng ở hoài
trần gian Ta sẽ bên nhau dưới muôn v́ sao sáng soi hồng trần Rồi câu
chuyện ngày thơ cứ xa dần như làn mây mờ Nàng môi hồng tuổi xuân biết bao
chàng ôm mộng mê say Chiều thu buồn nào hay em giă từ theo về nhà ai Bao
dĩ văng thơ ngây với bao lâu đài gởi theo gió mây
Ô ô ḱa nhà ai áo hoa
rực rỡ khách vui rộn ràng Thấy có cô hàng xóm kết duyên t́nh thắm bên chồng
giàu sang Sao nghe ḷng buồn thiu mưa trên khắp lối đi về chiều Chốn xưa
buồn tiêu điều nhưng ḷng anh măi thương tiếc nhiều Thôi xin trả lại nhau
tuổi thơ nào lỡ ước mơ dại khờ Biết chẳng ai c̣n nhớ có anh hàng xóm vui buồn
ngày thơ Nhưng thôi chỉ là mơ cho anh măi nhớ em dại khờ Có anh chàng vui
khờ ôm mộng mơ câu chuyện ngày thơ