Lắng trầm tiếng chiều ngân Nhạc dặt dìu ái ân Người ôi ! Nhớ mãi cung
đàn Năm tháng phai tàn Duyên kiếp vẫn còn lỡ làng Đã quên hết sầu
chưa Lời này là tiếng xưa Quỳ dâng dưới nắng phai mờ Bên gối ơ thờ
Ôi tiếng tơ tình mong chờ Chiều êm êm đưa duyên về người Đàn triền
miên nắn tiếng sầu đời Người hỡi! Đến bên tôi nghe lời xao xuyến Như
chuyện thần tiên. Niềm mơ xưa là đó Cho ta nâng niu lời ca Chiều mơ
không gian Hờ hững cõi Thiên Đàng Thuyền trôi bến sông xa đừng chờ
Xin hãy lắng nghe bao lời thơ chiều tà Nhạc chiều của chúng ta Là
câu ân ái muôn đời Bóng đã xế rồi Hãy nép trong lòng cõi đời. Tình
Yêu mãi mãi...