Ngày em đến mang thêm mùa xuân đôi tám Đời chưa đến chan bằng nét yêu
Làn mi ướt mắt nai tròn xeo ngơ ngác Bé ơi, nhìn em, anh ngẩn ngơ
Và anh viết cho em bài ca mơ ước Dù mơ ước chỉ là ước mơ Rồi đêm
tối dáng em về gây thương nhớ Nhớ thương, làm anh chết trong mong chờ
Em ơi, phải chăng chuyện ngày xưa Mình giấu chặt trong tim, để tránh
xa trời giông bão Hôm nay giấc mơ nào đưa anh đến vùng trời Đầy yêu
thương và mãi mãi vấn vương
Em ơi, tiếng ca còn ngây thơ, bên tiếng đàn
em mơ Đưa chúng ta vào mong nhớ Khi em bước qua thời hoa niên tuổi học
trò Là khi anh ôm trái sầu bơ vơ
Từ khi bước chân em về vui bên ấy
Ngày anh viết thêm bài lãng du Mùi trinh nữ tóc mây huyền bay theo gió
Biết em còn học khi chiều đưa
Đời mấy chốc biến mây thành cơn giông
bão Mười năm khóc sao trời đổi ngôi Và tếng hát ấu thơ ngày xa xưa đó
Bé ơi tình anh xót xa muôn đời....