Dù chỉ là tình cờ anh đã đến bên em và dù thế nào đi nữa anh
cũng phải ra đi. Hãy lãng quên đi sự thật và hãy hy sinh với chính bản thân
mình)
Anh đã đi mãi mãi quên tiếng cười. Anh đã quên bóng dáng em cuối
trời. Nhìn mưa rơi tình yêu đã xa xôi mù khơi.
( Thế là ta đã xa nhau xa
bến bờ hạnh phúc để tìm đến một bến bờ xa lạ. Giờ đây anh mới hiểu rằng mình
không thể nào quên được nhau)
Em bước đi mãi trên con phố dài. Nghe
tiếng chim hót cô đơn cuối trời, từng chiều mưa mà sao ta đã mất nhau người ơi.
Bờ bến lạ, bờ bến lạ người yêu đã sang bên kia đại dương. Bờ bến lạ, bờ
bến lạ để anh bước đi quên hết yêu thương. Trong đêm tối không còn tiếng cười.
Đôi chân mỏi không còn lối về nhìn mưa bay giọt sầu rơi, rơi trong tiếc nuối.
Bờ bến lạ, bờ bến lạ để con sóng xưa quên đi Đại Dương. Đường phố lạ
đường phố lạ để anh bước chân qua những yêu thương. Như sương khói tan vào cuối
trời, quanh ta đã không còn tiếng cười. Từng đêm mưa rơi từ khi anh bước chân về
bên người.
(Khi anh bước đi trên một con đường xa lạ nơi không có em không có kỷ niệm, không có
niềm vui và hạnh phúc, anh chợt hiểu rằng)
Bờ bến lạ, bờ bến lạ người
yêu đã sang bên kia đại dương. Bờ bến lạ, bờ bến lạ để anh bước đi quên hết yêu
thương. Trong đêm tối không còn tiếng cười. Đôi chân mỏi không còn lối về nhìn
mưa bay giọt sầu rơi, rơi trong tiếc nuối.
Bờ bến lạ, bờ bến lạ người
yêu đã sang bên kia đại dương. Bờ bến lạ, bờ bến lạ để anh bước đi quên hết yêu
thương. Nhu sương khói khói tan vào cuối trời, quanh ta đã không còn tiếng cười.
Từng đêm mưa rơi từ khi anh bước chân về bờ bến lạ…