Ai lên xứ hoa đào dừng chân bên hồ nghe chiều rơi, Nghe hơi
giá len vào hồn người chiều xuân mây êm trôi. Thông reo bên suối vắng, lời
d́u dặt như tiếng tơ, Xuân đi trong mắt biếc ḷng dạt dào nên ư thơ.
Nghe tâm tư mơ ước mộng đào nguyên đẹp như chuyện ngày xưa.
Ai lên
xứ hoa đào đừng quên bước lần theo đường hoa Hoa bay đến bên người ngại ngần
rồi hoa theo chân ai. Đường trần nh́n hoa bướm rồi ḷng trần mơ bướm hoa,
Lâng lâng trong sương khói rồi bàng hoàng theo khói sương, Lạc dần vào
quên lăng rồi đường hoa lặng bước trong lăng quên.
Ôi! màu hoa đào, màu
hoa đào chiều xuân nào. Ôi! màu hoa đào như môi hồng người ḿnh yêu, Ôi!
màu hoa đào đă bao lần v́ màu hoa mà lữ khách lắng hồn thơ dừng chân lăng
du.
Ai lên xứ hoa đào đừng quên mang về một cành hoa Cho tôi bớt mơ
mộng chiều chiều nh́n mây trôi xa xa, Người về từ hôm nao mà ḷng c̣n thương
vẫn thương Bao nhiêu năm tháng cũ mà hồn nào tôi vấn vương. Giờ này nh́n
sương khói mà thầm mơ màu hoa trên má ai.