Dù có đi bốn phương trời Ḷng vẫn nhớ về Hà
Nội Hà Nội của ta, Thủ đô yêu dấu Một thời đạn bom, một thời ḥa
b́nh Nhớ phố Thâm Nghiêm rợp bóng cây Tiếng ve ru những trưa hè Và nhớ
những công viên vừa mới xây Bước chân em chưa ṃn lối Ôi nhớ Hồ Gươm xanh
thắm Nơi Tháp Rùa nghiêng soi bóng Thành cũ Thăng Long hồn nước non
thiêng C̣n lắng đâu đây dấu xưa oai hùng Hà Nội ơi! Nhớ những cơn mưa
dài cuối đông Áo chăn chưa ấm thân ḿnh Và nhớ lúc bom rơi lửa chiến
tranh Đất rung ngói tan gạch nát Em vẫn đạp xe ra phố Anh vẫn t́m âm
thanh mới Bài hàt đôi ta là khúc quân ca Là ước mơ xa hướng lên Ba Đ́nh
Tràn niềm tin! Nhớ những con đê thành lối xe Bước chân năm tháng đi
về Và nhớ tiếng leng keng tàu sớm khuya Hướng ra Đống Đa Cầu Giấy Ôi
nhớ Thủ đô năm ấy Ta đánh giặc trên mâm pháo Truyền thống cha ông ǵn giữ
non sông Từ thuở Thăng Long vẫn mang trong ḷng Hà Nội ơi! Nhớ phố
Quang Trung đường Nguyễn Du Những đêm hoa sữa thơm nồng Và nhớ, nhớ bao
khuôn mặt mến thân Đă quen bước chân giọng nói Ôi nhớ chiều 30 tết Chen giữa đào
hoa tươi thắm Đường phố đông vui chờ đón Tân niên Là phút thiêng liêng
lắng nghe thơ Người Hà Nội ơi! Dù có đi bốn phương trời Ḷng vẫn nhớ về
Hà Nội Hà Nội của ta, Thủ đô yêu dấu Một thời đạn bom, một thời ḥa
b́nh